Bài kiểm tra cuối cùng của College Hoops: Ai đã sẵn sàng cho Giải đấu *Ngay bây giờ*?
Hãy nhìn xem, mỗi tháng 3, chúng ta lại nghe cùng một bài hát và điệu nhảy về cầu thủ năm nhất nào được xây dựng cho NBA. Một số người tỏa sáng rực rỡ, sau đó biến mất khi ánh đèn trở nên sáng nhất. Những người khác, họ chỉ *hiểu* nó. Họ hiểu khoảnh khắc đó. Và đó là điều mà các tuyển trạch viên NBA đang theo dõi tuần này, không chỉ số liệu thống kê trên bảng điểm, mà còn cách những đứa trẻ này xử lý áp lực của Giải đấu NCAA.
Vấn đề là, tài năng thôi chưa đủ để bạn được chọn cao nếu bạn không thể dẫn dắt một đội đi sâu vào tháng 3. Hãy hỏi Chet Holmgren, người đã chơi rất tốt cho Gonzaga nhưng không thể đưa họ vượt qua Sweet 16 vào năm 2022. Hoặc nhớ Paolo Banchero của Duke vào năm 2022? Anh ấy ghi trung bình 17.2 điểm và 7.8 rebound trong giải đấu, đưa Blue Devils đến tận Final Four. Màn trình diễn như vậy, dưới sự giám sát chặt chẽ như vậy, đã thay đổi câu chuyện.
Bối cảnh và Lịch sử
**Những đứa trẻ vươn lên khi cần thiết**
Hãy nói về những người luôn thể hiện tốt, không chỉ vào tháng 11, mà còn khi mùa giải đang ở giai đoạn quyết định. Rob Dillingham của Kentucky là một trường hợp thú vị. Anh ấy vào sân từ băng ghế dự bị cho John Calipari, ghi trung bình 15.2 điểm và ném 47.5% từ vạch ba điểm trong các trận đấu SEC. Anh ấy có thể tự tạo ra cú ném của mình, không nghi ngờ gì nữa. Nhưng liệu anh ấy có thể kiểm soát trận đấu khi huấn luyện viên đối phương đang tung mọi thứ vào anh ấy? Trong trận thua 98-69 của Kentucky trước Tennessee vào tháng 2, Dillingham chỉ có 13 điểm với 4/11 cú ném. Đó là loại trận đấu khiến các tuyển trạch viên phải suy nghĩ. Anh ấy là một tia lửa, hay một động cơ ổn định? Tôi đặt cược vào cái trước ngay bây giờ.
Sau đó bạn có Reed Sheppard, cũng đến từ Kentucky. Anh ấy không phải là người ghi điểm hào nhoáng, mà là người tạo ra những pha bóng chiến thắng. Tỷ lệ ném ba điểm 52.5% của anh ấy trong mùa giải không phải là ngẫu nhiên; đó là đẳng cấp. Anh ấy đã ghi 27 điểm và có 6 lần cướp bóng trong chiến thắng quan trọng 91-89 trước Tennessee vào tháng 2, bao gồm cả những quả ném phạt quyết định trận đấu. Anh ấy chơi với sự khẩn trương mà bạn hiếm khi thấy ở các cầu thủ năm nhất. Huấn luyện viên trung học cũ của anh ấy, Josh Cook, từng nói với tôi, "Reed chỉ nhìn trận đấu trước hai bước. Anh ấy luôn như vậy. Anh ấy không hoảng sợ." Sự điềm tĩnh dưới áp lực đó là vàng đối với các đội NBA. Anh ấy có thể không có thể chất thuần túy như một số cầu thủ triển vọng hàng đầu khác, nhưng chỉ số IQ bóng rổ và gen quyết định của anh ấy là ngoài bảng xếp hạng.
Tình hình hiện tại
**Tại sao Stephon Castle được xây dựng cho giờ vàng**
Đây là nhận định nóng bỏng của tôi: Stephon Castle của UConn là cầu thủ năm nhất sẵn sàng nhất để bước vào đội hình NBA và đóng góp *bóng rổ chiến thắng* ngay lập tức. Hãy quên đi những số liệu thống kê thô trong giây lát – 10.7 điểm và 4.7 rebound không nói lên điều gì về một lựa chọn xổ số. Nhưng hãy xem anh ấy chơi. Anh ấy là một cầu thủ cánh cao 6 foot 6, phòng thủ nhiều vị trí, ném bóng thông minh và không cố gắng làm quá nhiều. Anh ấy đã kèm Zach Edey của Purdue trong một số thời điểm trong trận đấu tháng 11 của họ, cho thấy sự linh hoạt của mình. Trong trận chung kết Big East Tournament, chiến thắng 73-57 trước Marquette, Castle có 13 điểm, 6 rebound và khóa chặt vòng ngoài của họ. Huấn luyện viên AAU cũ của anh ấy, Derrick Lewis, nói với tôi, "Steph chỉ hấp thụ áp lực. Anh ấy muốn nhiệm vụ khó khăn nhất." Đó là loại tinh thần cạnh tranh, không ích kỷ mà có thể chuyển hóa. Anh ấy không theo đuổi những pha bóng nổi bật; anh ấy theo đuổi những chiến thắng.
Và đó là yếu tố khác biệt thực sự vào thời điểm này trong năm. Mọi đội đều muốn một người ghi điểm. Nhưng những đội chiến thắng ở NBA, họ muốn những người có thể phòng thủ, thực hiện những đường chuyền phụ và ném một cú ném lớn khi cần thiết nhất. Castle đã thể hiện điều đó.
Điều gì sẽ xảy ra tiếp theo
Dự đoán: Stephon Castle sẽ là cầu thủ năm nhất được chọn cao nhất từ một đội Final Four năm nay, bất kể số điểm cá nhân của anh ấy.